Select the search type
 
  • Site
  • Web
Search

 

Ngàn xanh Tây Giang

Người đăng: Quản Trị Ngày đăng: 16:27 | 06/02 Lượt xem: 740

Địa hình đồi núi, đất đai cằn cỗi, thủy lợi khó khăn, phương thức canh tác lạc hậu, nguồn lực tài chính eo hẹp… là những cản ngại lớn trong phát triển kinh tế nông nghiệp ở Tây Giang suốt một thời gian dài. Hàng chục năm ròng bám riết với cây lúa nhưng cứ đến tháng giáp hạt là nông dân phải ngồi chờ… cứu đói. Tuy nhiên, chuyện buồn ấy giờ đã lùi dần vào dĩ vãng; 6 năm trở lại đây, nhờ xác định cụ thể đối tượng cây trồng, vật nuôi cho giá trị kinh tế cao, phù hợp với điều kiện khí hậu và thổ nhưỡng từng vùng để đưa vào sản xuất, cuộc sống của nông dân vùng núi cao này đã khá hơn trước rất nhiều.

Địa hình đồi núi, đất đai cằn cỗi, thủy lợi khó khăn, phương thức canh tác lạc hậu, nguồn lực tài chính eo hẹp… là những cản ngại lớn trong phát triển kinh tế nông nghiệp ở Tây Giang suốt một thời gian dài. Hàng chục năm ròng bám riết với cây lúa nhưng cứ đến tháng giáp hạt là nông dân phải ngồi chờ… cứu đói. Tuy nhiên, chuyện buồn ấy giờ đã lùi dần vào dĩ vãng; 6 năm trở lại đây, nhờ xác định cụ thể đối tượng cây trồng, vật nuôi cho giá trị kinh tế cao, phù hợp với điều kiện khí hậu và thổ nhưỡng từng vùng để đưa vào sản xuất, cuộc sống của nông dân vùng núi cao này đã khá hơn trước rất nhiều.

Từ chuyện cây lúa nước…

Hồi huyện Hiên chưa chia tách, mỗi lần lên công tác, tôi lại có dịp được nghe ông A Rất Le (Bí thư Huyện ủy Tây Giang bây giờ) tâm sự những nỗi niềm trăn trở, trong đó đau đáu nhất là “cán bộ mà để cho dân thiếu cái ăn thì cái bụng mình buồn lắm”.

Ngày “ra riêng”, Tây Giang chồng chất khó khăn. Nỗi lo lớn nhất của các cấp ủy đảng, chính quyền và ngành liên quan ở đây là vấn đề đảm bảo an ninh lương thực. Bởi, cả 10 xã trên địa bàn huyện đều thuộc vùng đặc biệt khó khăn, hơn 97% dân số là đồng bào dân tộc thiểu số. Đất đai manh mún, hệ thống thủy lợi lèo tèo, cây lúa sinh trưởng và phát triển chủ yếu dựa vào nước trời, nên mất mùa cứ xảy ra liên miên. Ông Cơ Lâu Hạnh - Trưởng phòng NN&PTNT Tây Giang bảo, khoảng năm 2000 trở về trước, năng suất lúa nước bình quân của huyện vụ nào cũng ở mức 15 - 16 tạ/ha, thậm chí nhiều nơi chỉ chừng 10 tạ. Vì vậy, chuyện cứu đói cho bà con trong những tháng giáp hạt cứ… đến hẹn là lặp lại.

Những năm gần đây, Tây Giang dồn mọi nỗ lực để tìm lời giải cho bài toán khó về cây lúa nước. Chủ tịch UBND huyện B'riu Liếc cho biết, từ năm 2003 đến nay, nông dân trên địa bàn đã khai hoang thêm 170ha đất để đưa vào canh tác lúa, nâng tổng diện tích đất sản xuất lúa nước toàn huyện lên gần 850ha (cả 2 vụ). Theo ông Liếc, chỉ trong vòng 4 năm trở lại đây, bằng nhiều nguồn vốn huy động, Tây Giang đã đầu tư hơn 6 tỷ đồng xây dựng hàng chục công trình thủy lợi vừa và nhỏ. Nhờ vậy, đến thời điểm này, đã có gần 2/3 tổng diện tích đất lúa chủ động được nguồn nước tưới. Để nâng cao năng suất và chất lượng sản phẩm, thời gian qua, dù ngân sách còn rất eo hẹp nhưng huyện vẫn nhập hàng nghìn tấn lúa giống mới về hỗ trợ nông dân phát triển sản xuất. Điều đáng mừng hơn là cứ mỗi khi bước vào vụ sản xuất thì Phòng NN&PTNT huyện lại phối hợp với các cơ quan chuyên môn ở tỉnh mở nhiều lớp tập huấn nhằm nâng cao kỹ năng canh tác lúa nước cho nông dân. Ông Cơ Lâu Hạnh bảo, trước đây làm lúa đồng bào cứ phó mặt cho trời, được chăng hay chớ, đâu có chịu bón phân, nhổ cỏ, phun thuốc. Còn chừ, hễ thấy cây lúa bị sâu bệnh gây hại, sống còi cọc là họ lập tức làm đơn xin hỗ trợ phân bón, thuốc bảo vệ thực vật. 5 năm qua nhờ chú trọng tập trung đầu tư nhiều khâu, năng suất lúa nước ở Tây Giang liên tục tăng mạnh. Mỗi vụ, bình quân 1ha thu 22 tạ lúa khô, tăng hơn 5 tạ so với năm 2003; một số vùng ở xã A Nông, A Xan, Lăng, A Tiêng năng suất lúa đạt 28 - 32 tạ/ha…

… đến những hướng thoát nghèo

Thu hoạch một sào đậu phụng, nông dân Tây Giang lãi hơn 1,3 triệu đồng.

Khi cây lúa nước không còn là nỗi lo quá lớn, nông dân Tây Giang bắt đầu chú trọng phát triển mạnh các loại cây, con cho hiệu quả kinh tế cao để từng bước thoát nghèo và vươn lên làm giàu. Suốt một thời gian dài, rất nhiều diện tích đất nà thổ ở Tây Giang bị bỏ hoang vì vốn đầu tư không có, hơn nữa loay hoay mãi nhưng nông dân vẫn không tìm được loại cây nào thích hợp để canh tác. Năm 2005, ngành nông nghiệp huyện vận động bà con cải tạo đất, hỗ trợ giống và hướng dẫn kỹ thuật để tiến hành sản xuất khảo nghiệm hơn 15ha đậu phụng, tập trung nhiều nhất ở xã Ch'ơm, Bhalêê, A Xan. Nghe lời cán bộ, năm đó, vợ chồng anh Ta Ngôn Luôn (thôn 2, xã Ch'ơm) khai hoang 10 sào đất để làm đậu phụng. Ta Ngôn Luôn phấn khởi: “Cán bộ cho mình giống, hướng dẫn sản xuất cặn kẽ, vụ ấy, mình thu 13 triệu đồng từ chừng đó diện tích đất…”. Còn ông Cơ Lâu Hạnh cho biết, bình quân 1 sào đậu phụng năng suất đạt khoảng 130kg khô, với giá bán tại chỗ 14 nghìn đồng/kg thì tổng giá trị thu được là hơn 1,8 triệu đồng, trong khi đó vốn đầu tư chỉ chiếm 35%. Nhờ hiệu quả kinh tế cao, ít tốn công chăm sóc, 2 năm gần đây, nông dân tập trung đầu tư mạnh cho cây trồng này. Tính đến cuối tháng 8-2008, Tây Giang đã có gần 100ha đất chuyên canh cây đậu phụng. Và, từ hướng đi này, cuộc sống của nhiều gia đình đã khấm khá hơn...

Tây Giang xanh không chỉ vì đó là vùng đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, mà chính từ bàn tay con người đã phủ lên đất đai những loài cây mới làm xanh tươi khát vọng đổi đời…

Không chỉ đậu phụng, chuối lùn cũng đã và đang mang lại cho nông dân Tây Giang nguồn thu không nhỏ. Cuối năm 2006, nhiều hộ nông dân trên địa bàn huyện đầu tư cải tạo hơn 10ha vườn tạp để xây dựng những mô hình chuyên canh chuối lùn. 6 sào đất vườn nhiều năm để cho cỏ mọc, đầu năm 2007, anh Ploong Ninh (thôn 3, xã Dang) khai hoang để trồng loại cây này. Và, chỉ sau 11 tháng, Ploong Ninh bỏ túi 16 triệu đồng. Nghĩa là, trừ các chi phí đầu tư, 1ha chuối lùn cho lãi ròng không dưới 60 triệu đồng. Chủ tịch UBND huyện B'riu Liếc bảo, đây thực sự là con số rất ấn tượng với vùng đất cằn cỗi như Tây Giang. Theo ông Liếc, thời gian tới huyện sẽ kết hợp nhiều nguồn vốn để hỗ trợ một phần kinh phí cho nông dân khai hoang vườn tạp, mua cây, con giống, phát triển mạnh các vùng chuyên canh chuối lùn, xem đây là lối “mở” để nông dân nhanh chóng thoát nghèo…

Từ khi cây keo lai “lên ngôi”, được Nhà nước giao quyền sử dụng đất lâm nghiệp lâu dài, nông dân Tây Giang đã liên kết với nhiều doanh nghiệp để triển khai xây dựng vùng nguyên liệu. Nông dân có đất và nhận khâu quản lý chăm sóc, doanh nghiệp thì có vốn đầu tư, cứ thế họ thỏa thuận tỷ lệ phần trăm được hưởng lợi để bắt tay nhau trồng rừng kinh tế. Theo ông Cơ Lâu Hạnh, cuối năm 2006 đến nay, nông dân trên địa bàn đã trồng được hơn 700ha keo lai; mùa mưa tới, Công ty TNHH Sản xuất và thương mại Duy Hiền (Đà Nẵng) sẽ cùng với nông dân thôn R'bhướp, xã A Tiêng trồng mới 500ha keo nữa. Ông Hạnh cho biết, từ nay đến năm 2013 huyện tiếp tục kêu gọi đối tác để liên kết với nông dân trồng thêm ít nhất 5 nghìn héc ta rừng kinh tế trên những khu đất trống, đồi núi trọc. Với những rừng keo đã, đang và sắp gầy dựng, không lâu nữa tiền tỷ chắc chắn sẽ “chảy” vào tay những gia đình đang khát khao làm giàu ở Tây Giang. Ngoài ra, nông dân trên địa bàn huyện cũng rất chú trọng đầu tư trồng mới các loại cây dược liệu quý như đẳng sâm, ba kích, tr'đin trên tổng diện tích hàng chục nghìn héc ta đất.

3 năm trở lại đây, nông dân Tây Giang đã đưa 16ha mặt nước vào thả nuôi ếch Thái Lan và nhiều giống cá nước ngọt cho giá trị kinh tế cao. Theo nhiều nông dân, ngoài việc nâng cao chất lượng bữa ăn, mỗi năm cá và ếch cho lãi ròng 20 - 25 triệu đồng/ha…

NGUYỄN VĂN SỬ

[Trở về]

Các tin mới hơn:

Các tin cũ hơn: